NSƯT BÍCH THỦY | Nhà hát kịch Hà Nội

NSƯT BÍCH THỦY

Bich Thuy

NSƯT Bích Thủy là bạn học cùng lớp diễn viên với NSND Minh Hòa hệ Đại Học 1981-1987, cùng khóa 1 với Nghệ sỹ Phú Thăng. Bích Thủy có nét riêng của người phụ nữ Hà Nội nề nếp, đôn hậu và giọng nói đằm thắm cả trong đời thường. Chị yêu thích nghệ thuật từ nhỏ và đã chọn con đường này.

Khi còn là sinh viên, chị đã rất chú ý đến Kịch Hà Nội, tình yêu của chị được nuôi dưỡng, thể hiện bền bỉ. Ra trường, chị theo Kịch đoàn của trường Đại học SK-ĐA đi diễn 1 năm, rồi về công tác tại Đoàn Kịch Hà Nội. Tuổi trẻ hăng hái, ham diễn, kết hôn năm 1989, chị “kế hoạch” đến năm 1991 mới mang thai, khiến bố mẹ hai bên đều lo, tưởng trục trặc gì. Có thai con trai đầu lòng năm 1991, chị vẫn đi diễn đều, hoàn thành tốt các vai diễn mà mình đảm nhiệm. Tham gia nhiều vở diễn, thành quả đến với Bích Thủy hơi chậm. Như một dòng chảy lâu bền, loài hoa thầm kín, 41 tuổi mới “lộ hương”. Hai kỳ Hội diễn SKTQ 2004 bằng Huy chương Bạc vai Tuyết Mai (vở Cát bụi) và năm 2009 tại Thành phố Hồ Chí Minh, chị đoạt Huy chương vàng vai Bà lan (vở Mắt phố) .

Trong nghệ thuật, không thiếu các cặp vợ chồng nghệ sỹ, song có hạnh phúc, gắn kết bền vững như gia đình NSƯT Bích Thủy với cùng một Nhà hát là không nhiều. Chồng của chị, TS. NSƯT Phan Trọng Thành (Trưởng khoa Sân Khấu, trường ĐHSK-ĐA), là một đạo diễn rất gắn bó với Nhà hát Kịch Hà Nội. Không chỉ đóng góp đào tạo nhiều diễn viên như Tuấn Quang, Điền Viên, Kiều Thanh, Chí Nhân, Quang Minh, Diễm Hương, Thùy Dương, Mạnh Hưng, TS. NSƯT Phan Trọng Thành đã dựng 2 vỏ cho NHK Hà Nội; vở Ông không phải là bố tôi (2013) tác phẩm dự thi LHSK các vở diễn Lưu Quang Vũ và vở Giải oan Thị Màu (2014).Em gái chị, diễn viên Bích Ngọc, tốt nghiệp ĐHSK-ĐA, về công tác tại Nhà hát Kịch Hà Nội 15 năm nay. Hai chị em Bích Thủy-Bích Ngọc không đóng kịch, phim nhiều, nhưng là cặp chị em lồng tiếng phim truyền hình nhiều nhất. Đại gia đình NSƯT Bích Thủy đều yêu Kịch Hà Nội, lại có “kiềng ba chân” bền chặt vợ chồng-chị em ruột cùng đóng góp cho Nhà hát, một tập thể vững mạnh, đoàn kết.Mối tương tác này càng ý nghĩa, khi những người thân của một gia đình cùng yêu Kịch Hà Nội và họ coi Nhà hát như ngôi nhà thứ hai, gia đình của mình…